Bích Dao - Nốt nhạc trầm hay bổng trong Tru Tiên ? 4/5/2017

Trong Tru Tiên, Nếu Điền Linh Nhi là 1 cô gái nhí nhảnh đáng yêu, Lục Tuyết Kỳ ám ảnh người khác với nét cao ngạo băng sương thì điều đọng lại trong tâm trí mọi người về Bích Dao là 1 cô nương yêu kiều bướng bỉnh, dám nghĩ dám làm...

Khi màn đêm buông xuống nơi Sơn Hải Uyển, nàng hiện ra như 1 vị tiên tử lạc bước xuống trần gian, nhẹ nhàng mà thanh lệ thưởng hoa dưới ánh trăng. Vẻ đẹp làm cho mọi người xiêu hồn lạc phách ấy khiến người ta phải tự nhủ thầm: "Mỹ nhân bên hoa, là hoa tôn lên vẻ đẹp của người hay là vẻ đẹp của người lan tỏa sang hoa?" Thiết nghĩ, với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành đó, lại là con gái độc nhất của Quỷ Vương Tông chủ, 1 trong 3 đại thế lực của ma giáo, hẳn cuộc đời nàng sẽ trải đầy hoa hồng, là những ngày vui bất tận bên người thân, luôn ngập tràn trong tình yêu và hạnh phúc. Nhưng than ôi, hồng nhan thì bạc mệnh, con tạo xoay vần khiến hạnh phúc lại trở nên mỏng manh dễ vỡ như những đóa hoa thủy tinh, để rồi những gì còn lại của người thiếu nữ là một bóng tối bao trùm, là 1 trường bi kịch...

Mồ côi mẹ từ thưở còn thơ, tưởng như đó đã là nỗi đau tột cùng in hằn trong tâm khảm, như 1 vết đen trên tờ giấy trắng của tâm hồn. Nhưng tâm hồn non nớt ấy còn bị phủ thêm sắc màu đen tối vì chính cô, một cách vô tình đã đẩy người mẹ mình hằng yêu quí ra đi! Giữa nơi tăm tối của đống đổ nát ấy, Tiểu Dao đâu thể biết rằng thức ăn mà mẹ cô kiếm được lại chính là những chiếc vé đưa Tiểu Si đến gần với cánh cửa tử thần! Chỉ đến khi cô được cha cứu ra, trong 1 thoáng kịp ngoái đầu nhìn thấy cánh tay không còn lành lặn của người mẹ, vẻ mặt khủng khiếp của người cha và thái độ như muốn hạ sát cô ngay lập tức của ông thì trong tâm trí non nớt đang bị mụ mị đi vì đói và sợ ấy dường như đã hiểu được tấn bi kịch vừa đến với mình. Nhưng hiểu để làm gì cho lòng thêm nhói đau! Chỉ còn cách ghim chặt những giọt nước mắt vào sâu thẳm tâm hồn, nhưng cô vẫn không ngừng bị ám ảnh, dày vò vì mặc cảm tội lỗi, khiến cho người con gái ấy dù mạnh mẽ đến đâu cũng phải đôi lần gục ngã... Tuổi ấu thơ rồi cũng trôi qua, nhưng đã để lại vết sẹo không lành trong tâm trí, như 1 nốt nhạc trầm muộn sầu thảm trong bài ca cuộc đời...


Nốt nhạc ấy rồi cũng đến lúc ra đi theo gió, bài ca ấy vẫn tiếp tục được cất lên, chỉ khác là có sự xen kẽ giữa nốt trầm và bổng, giữa sự tuyệt vọng đến tột cùng và hy vọng mãnh liệt chợt bùng cháy. Mặc cảm tội lỗi rồi cũng tan đi, nhưng nó biến mất một cách bất ngờ trong một hoàn cảnh chẳng thể trớ trêu hơn. Bị hãm trong tuyệt cảnh ở Tích Huyết Động, cái đói đã hành hạ, mài mòn sức lực cũng như ý chí kiên cường của Bích Dao, khiến nàng miên man trong những cơn mê sảng, lại bị hành hạ trong những cơn ác mộng. Thần kinh bị đẩy lên căng thẳng cực độ như sợi dây đàn, đến nỗi sức mạnh ý chí vốn dùng để giam giữ nỗi đau dường như tan biến. Nỗi sợ hãi cùng cực bấy lâu nay chợt ùa về, để rồi tuôn trào ra theo những dòng nước mắt và tiếng nấc nghẹn ngào. Giữa lúc ấy, ta chợt nhận ra đằng sau lớp bọc bề ngoài gian xảo mà người ta vô tình gắn cho thiếu nữ Ma Giáo ấy, lại là 1 tâm hồn ngây thơ, thánh thiện và dễ bị tổn thương. Cô cần 1 điểm tựa, 1 con người để chia sẻ cảm xúc đang rối bời giữa lúc khó khăn. Và người đó đã xuất hiện, chìa tay ra để cô bám vào, trở thành 1 điểm tựa vững chắc cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng hỡi ôi, người đó là ai? Là Trương Tiểu Phàm, một đệ tử của Thanh Vân Môn, người mà mặc cảm phân biệt "chính-tà" - thứ mà chính anh ta còn chưa hiểu rõ, đã tự tạo nên một bức tường ngăn cách giữa 2 con người. Bức tường vô hình đó chỉ tạm thời tan biến trong hiểm cảnh, hoạn nạn, nhưng, như thế là đủ rồi. Sự đồng điệu về tâm hồn và quá khứ đau thương cùng tấm lòng nhân ái đã giúp anh bắt nhịp con tim với Bích Dao, để nhẹ nhàng khuyên nhủ tâm hồn đang xao động của người thiếu nữ. Cũng từ đó, người con gái ấy đã nhìn anh bằng đôi mắt khác, ánh mắt chứa chan tình yêu thương, sự tin tưởng và niềm hy vọng. Đó chính là sự khởi đầu cho mối tình đầy gian truân, trắc trở, là tiếng ngân lên cao vút của bản hòa âm, nhưng, cuối cùng lại là những hồi trầm lắng, xót xa cho bi kịch của tình yêu. Điều gì đã khiến cô, người có địa vị rất cao trong Ma Giáo lại sẵn sàng vượt qua nguy hiểm, khó khăn để đến với một đệ tử bình thường của Thanh Vân Môn. Phải chăng đó là thiên mệnh nhân duyên?


Người ta như nghe thấy từng nốt nhạc chậm rãi khi Tiêu Đỉnh trải lòng người thiếu nữ áo xanh trong đoạn tình duyên đầu đời. Nhưng xót xa thay khi tất cả gần như chỉ là tình cảm của một phía. Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở, liệu có đúng với trường hợp của cô? Hy sinh vô vàn, lại chấp nhận chịu bao cay đắng khó nhọc, thậm chí vô số lần còn mạo hiểm bất chấp tính mạng mình chỉ để nhìn thấy hình bóng anh đầu bếp Đại Trúc Phong, nhưng hỡi ôi, tất cả những gì cô nhận được trước khi mọi sự quá muộn chỉ là sự hờ hững của người yêu. Liệu trên thế gian này còn nỗi đau nào hơn thế?
Bích Dao dựa vào người hắn, hốt nhiên hỏi: "Nếu như ta gặp phải nguy hiểm, ngươi có đến cứu ta như thế vậy không?"
Trương Tiểu Phàm cười ngượng ngập, lúc lắc đầu, nửa ngày sau mới nói: "Ta, ta cũng không biết", sau đó cúi đầu, nghĩ kỹ càng rồi nói: "Chắc sẽ cứu đấy".
Bích Dao cười, trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi thu hồi mục quang, nhìn về phía xa xa, đều giọng nói: "Nếu quả thật ngươi gặp phải nguy hiểm, kể cả là phải đổi cả sinh mạng của ta để cứu ngươi, ta cũng cam tâm tình nguyện!".


Giới tu chân và những cuộc xung đột chính - tà vốn không phải trò đùa. Đọc đến đoạn trên, hẳn mọi người ai cũng phải xúc động trước tình cảm chân thành của cô, nhưng cũng đồng thời mường tượng ra được kịch bản đen tối nhất đến với Bích Dao. Quả thật, những phút giây sung sướng của cô bên cạnh Tiểu Phàm - người vừa mới thoát ra khỏi mặc cảm môn phái còn chưa lâu, dây đàn số mệnh của người thiếu nữ đã đứt. Khi cô kéo người yêu, vốn đang trải qua những giây phút tẩu hoa nhập ma, chạy trốn khỏi Thanh Vân Sơn, những "cao nhân chính đạo" đã nhìn cô với ánh mắt đổ lửa. Thời khắc đó, trong cõi trời đất bao la, thời gian như ngừng lại, không gian như đọng kết vào 2 nhân vật chính: 1 thiếu nữ mỏng manh trước gió và Đạo Huyền chân nhân. Bản trường ca Tru Tiên như ngân vang đến những nốt nhạc cao trào, đẩy cho người ta đến với dòng suy ngẫm: "Thiên địa vạn vật, sức mạnh nào đối kháng được Tru Tiên?" Tru Tiên kiếm với uy lực hủy diệt thiên địa, trảm thần diệt tiên mang theo cơn cuồng nộ của trời đất đang ở trong tay của vị đạo sĩ đứng đầu chính đạo cùng thần thú Linh Tôn từ trên trời lao xuống liệu có gì sánh nổi. Phải chăng là sức mạnh tạo nên từ những dòng chữ buồn thảm từ vạn năm trước đang được thiếu nữ Ma Giáo khẽ ngâm lên khiến đất trời tê liệt vì tình mà tử?

Cửu U âm linh, chư thiên thần ma,

Ỷ ngã huyết khu, phụng vi hi sinh

Tam sinh thất thế, vĩnh đọa Diêm La

Chỉ vi tình cố, tuy tử bất hận

(Hỡi những linh hồn trong 9 cõi đất trời, hỡi các vị thiên thần ma quỷ
Ta nguyện hiến máu của thân thể ta, nguyện sẽ hi sinh
Ba đời bảy kiếp này, sẵn sàng chịu đọa đầy dưới Diêm La
Chỉ vì tình yêu, dù chết cùng không hề hối hận.)

Cuồng phong vũ động trong trời đất dưới ảnh hưởng của Tru Tiên kiếm như ngừng lại rồi sức mạnh tạo nên từ tình yêu bạo phát quanh người Bích Dao, ngạo nghễ hướng thẳng lên trời đối kháng sát khí vô tận của thanh kiếm tiêu thần diệt ma. Đệ ngũ Thiên thư quyển - Tru Tiên kiếm được mệnh danh trong trời đất không gì chống nổi cũng phải đầu hàng trước sức mạnh kỳ diệu xuất phát từ tình yêu chân thành ấy. Thứ mà Tiểu Phàm - một tu sĩ "chính đạo" luôn coi thường và khinh bỉ, coi là tà ma ngoại đạo: Si Tình Chú - huyết chú thê lệ và buồn thảm nhất thế gian, đã mang anh thoát khỏi cánh cửa địa ngục vốn đã mở sẵn trong gang tấc. Đến đây, trong lòng tôi phảng phất liên tưởng tới nhân vật Trình Linh Tố, vốn cũng bị người ngoài đánh giá là tà ma ngoại đạo, trong tác phẩm "Phi Hồ ngoại truyện" của nhà văn Kim Dung. Hồ Phỉ bị trúng tam độc nhất thiên hạ, thứ mà đến Dược Vương cũng phải bó tay. Nhưng ông cũng như toàn bộ mọi người ở Thanh Vân Môn lúc đó đều quên mất rằng, vì tình yêu mà người ta có thể tạo nên kỳ tích. Trình cô nương đã hút máu độc vào người mình, cũng chính là hy sinh tính mạng để cứu Hồ Phỉ. Còn Bích Dao, cô không ngại hiến toàn bộ tinh huyết trong người để thi triển cấm huyết chú, để cứu người mình yêu mà đến chết cũng không hối hận.


 Nụ cười đọng lại trên môi khi thiếu nữ ấy như một thiên thần mất cánh ngã xuống từ trên tầng không đã khiến trái tim Tiểu Phàm rỉ máu. Tiếng khóc thét đau đớn của anh trong cơn mê sảng hay nỗi đau vì mất con đến suy kiệt tinh thần của Quỷ Vương khiến ta tự hỏi: "Tại sao yêu một người lại đau khổ đến vậy?" Bích Dao vẫn nằm đó, mỉm cười ôn hòa trong Hàn Băng Thạch Thất bên cạnh Hợp Hoan Linh, vật thắp lên hy vọng nhỏ nhoi cho mọi người về một sự hồi sinh kỳ diệu.

Nhưng phải chăng chính vì lời nguyền "ba đời bảy kiếp bị đòa đày dưới Diêm La" mà hy vọng hồi sinh của cô cứ như ngọn đèn leo lắt trước gió, đôi lúc chợt bùng lên rồi chợt tắt? Để rồi đến cuối cùng, thân thể cô biến mất một cách bí ẩn khi Hồ Kỳ Sơn sụp đổ, khiến cho Quỷ Lệ suy sụp tinh thần, rơi vào trạng thái vô định. Tất cả những gì cô còn để lại trong nhân gian chỉ là tà áo bích mà Quỷ Lệ nâng niu trân trọng và tiếng chuông khẽ vang lên trong gió, xuyên suốt thời gian, không gian để đến bên cạnh người thân, như tác thành cho Tiểu Phàm và Tuyết Kỳ, như để an ủi người cha. Phải chăng đóa hoa đẹp kia đã vĩnh viễn tan vào những cơn gió?...

Nguồn:

http://shamanking1994.blogspot.com

 

Top